News =)


Lập thêm cái post này để biến nó thành hot topic =)

Dán lên đầu để thông báo những việc ms nhé, ok =) *hỏi thế thôi chứ ai dám k ok giơ tay cái nào =)*

_______________________________

Vấn đề xưng hô của bạn Thẩm Tri Lễ với tả tướng Cổ Khâm các bạn cho ý kiến nhé, bới tình cảm của Tri Lễ với Cổ Khâm là tình cảm nam nữ mà Cổ Khâm chỉ coi cô ấy như con cháu trong nhà


LẢM NHẢM….


ỪA THÌ LÀ MÀ BẠN CẢM ƠN CÁC BẠN RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ MÒ ĐƯỢC ĐẾN CÁI HANG CÙNG NGÕ HẺM NÀY ĐỂ ĐỌC TRUYỆN BẠN DỊCH, ĐA TẠ, ĐA TẠ.
VÌ THỜI GIAN NÀY QUÁ BẬN NÊN BẠN CHẲNG KỊP LÀM TRUYỆN, CHO NÊN CŨNG KHÔNG REP COM CỦA CÁC BẠN ĐƯỢC, THẬT XIN LỖI.
VẬY NÊN HÔM NAY VÀO PHỦI BỤI CÁI CHỐN NÀY CŨNG NHƯ ĐANG CHAP MỚI CHO MỌI NGƯỜI ĐỌC HEN, BẠN SẼ KHÔNG DROP NHÉ, CHỈ KHÔNG BIẾT KHI NÀO XONG THÔI *cười điên cuồng*.
À MÀ, CẢM ƠN BẠN nhaconuoimeo NHÁ VÌ ĐÃ KHEN MÌNH DỄ THƯƠNG *bắn trym*, yêu bạn lắm vì kiên nhẫn đợi truyện nhe.
CÁM ƠN MỌI NGƯỜI ĐÃ NGHE LẢM NHẢM =))
BYE *liếm màn hình*

Ngô Hoàng Vạn Tuế_ Chương 15 : Tiểu Truyền Lư


10505003_801595009873590_4098208457715236869_o (1)

Chương mười lăm truyền lư [ hạ ]

To gan lớn mật.

Má trái của hắn vẫn còn vương lại sự mềm mại thơm ngát, trong đầu lại chỉ hiện lên bốn chữ này, hạ mắt nhìn, đối diện là đôi mắt sáng trong như đầm nước của nàng, quả nhiên là ánh mắt trong trẻo không có chút tạp chất nào.

Tuy biết rằng trong lòng nàng đối với hắn có mong chờ, nhưng hắn lại không dự đoán được nàng lại làm càn như thế!

Trong nhất thời chỉ cảm thấy kinh ngạc thế nên tay lại chưa đẩy người ra.

Nàng thấy hắn không cự tuyệt cũng chẳng nhận, đáy mắt dường như đang có ánh lửa cháy, liền nhẹ nhàng đến gần lần nữa, hôn lên đôi môi mỏng của hắn.

Thái dương của hắn giần giật, rũ mắt, dường như giờ mới hoàn hồn.

Lưỡi của nàng ẩm ướt mềm mềm, thật cẩn thận lướt qua đôi môi hắn, hơi hướng vào trong thăm dò.

Cả người hắn cứng lại, vẫn đứng im như thế, cũng chẳng đẩy nàng ra, nhưng đôi mắt đang nhìn chằm chằm nàng ấy lại như kiếm như lửa chọc thẳng vào đáy mắt nàng.

……

Không phải là chưa từng chạm đến phụ nữ.

Năm hắn mười hai tuổi ấy đã có cung nữ đến thị tẩm, nói theo cách của phụ vương hắn thì việc này cũng là một môn học vấn, là đế vương sao có thể để ‘hùng phong’ sa sút.

Chỉ nhớ rõ lúc ấy bị Mẫu Hoàng cười giễu một tiếng, mặt hơi đỏ lên.

Nhưng mà hắn lại chẳng thấy có gì thú vị hết, chẳng qua chỉ là một nghi thức qua loa, thể hiện rằng hắn đã trưởng thành, từ nay về sau có thể nhập Trung Thư tỉnh nghe chư tướng bàn việc đất nước.

Mấy năm sau ngẫu nhiên nói với Tri Thư việc này, nhưng cũng bị Tri Thư cười nói rằng hắn trời sinh lạnh lẽo ít ham muốn, hoàn toàn không có phong phạm của phụ thân.

……

Hắn không đẩy nàng ra, chỉ là muốn xem xem, rốt cuộc gan nàng lớn đến đâu, nhưng thật không ngờ rằng nàng lại được voi đòi tiên dám đưa tay ôm lấy thắt lưng hắn.

Tim nàng run rẩy điên cuồng.

Nhất định là nàng đã điên rồi, nếu không thì sao lại to gan đến mức dám ôm hắn ngay trong hoàn cảnh này cơ chứ……

Nhưng người đàn ông này là người mà nàng đã mong ngóng trong tim bao nhiêu năm nay, vậy mà hắn lại để nàng làm như vậy đối với hắn……

Có lẽ là thái tử địa vị cao dáng vẻ lại tuấn tú, mấy năm nay nữ quan trong triều luôn muốn ‘đưa ôm tặng ấp’ đã quá nhiều, thái tử đã sớm thấy nhưng không thể trách, cũng liền vui vẻ hưởng thụ những diễm phúc đó ……

Nghĩ như vậy, nàng đột ngột dừng tay .

Cuối cùng hắn cũng đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay nàng, giọng nói lạnh léo như cửu thiên huyền xuyên:“Mạnh Đình Huy.” Nhưng lại chỉ gọi tên nàng như thế rồi không nói gì tiếp nữa.

Nàng lặng im nhìn hắn, không hề sợ hãi.

Nàng tưởng rằng hắn đang định làm gì đó, lại nào biết thực ra hắn đang cực kỳ kinh ngạc đến mức không biết nên xử lý nàng thế nào cho phải.

Có người bỗng gõ gõ vào cửa điện, một hoàng y xá nhân khẽ đẩy cánh cửa hơi hé ra,“Điện hạ, hoàng thượng mới vừa……”

Còn chưa nói dứt lời, những chữ tiếp theo lại bị tắc nghẽn trong họng.

Người nọ giương mắt nhìn cái cảnh trước mặt, tiến cũng chẳng được lùi cũng chẳng xong, cả người dường như bị đóng đinh trên đất, ngay cả cúi đầu cũng quên.

Tiểu truyền lư trước đại truyền lư yết bảng chẳng qua chỉ là hình thức, thái tử định ra nhất nhị giáp trong mười vị nữ cống sĩ cũng chỉ là tuân theo quy định của khoa thi tiến sĩ mà thôi, vốn nghĩ rằng lúc này Mạnh Đình Huy đã lui điện, ai ngờ đâu….

Tay phải của nàng đang đặt trên eo hắn, còn tay phải của hắn đang nắm chặt lấy cổ tay của nàng.

Nàng dựa vào lòng hắn, mà hắn lại cúi người, khoảng cách giữa hai người chẳng qua chỉ là một tờ giấy, dáng vẻ thân mật lúc này quả thực khiến người khác mặt đó tim đập.

Ngoài cửa có người của Quang Lộc Tự đang đứng đợi, giờ cũng nhìn thấy cảnh tượng ở trong điện qua cánh cửa đang mở, lập tức túm lấy hoàng y xá nhân đang đứng ngẩn ở đó lôi ra ngoài.

“Rầm” một cái cửa điện được đóng lại trong sự bối rối của người bên ngoài.

Bên trong điện lập tức lại tối đi, ngay cả góc có ánh nến đang soi sáng cũng trở nên mờ mờ.

Cả người hắn đều lạnh lẽo, không cần một tiếng nào cũng khiến cho nàng run lên.

Hiển nhiên là nàng cũng không biết trước được rằng sẽ bị người khác nhìn thấy, trong lòng đắn đo một lúc rồi mà cũng không biết nên làm thế nào cho phải–

Tư thế giữa hai người trong rơi vào mắt người khác nhất định sẽ khiến họ nghĩ rằng hắn đang bắt nạt nàng.

Thanh danh hoàng thái tử anh minh của hắn mấy năm nay đâu thể trong một buổi sáng cứ thế mà hủy trong tay nàng?

Đột nhiên nàng bắt đầu cảm thấy thấp thỏm, lại không để ý đến sự tức giận của hắn, nhìn hắn nói:“ Là thần mạo phạm điện hạ, xin điện hạ hãy cứ hủy công danh của thần.”

“Mạnh Đình Huy,” Hắn đột nhiên mở miệng, sắc mặt có hơi dịu đi nhưng trong đáy mắt vẫn lạnh lẽo,“Trạng Nguyên của khoa nữ tiến sĩ lần này, không thể không là ngươi.”

Nàng có chút kinh ngạc, không ngờ được đến lúc này mà hắn vẫn có thể nói được như vậy. Hắn quay người, đi thẳng một mạch đến kim án, kim bảng lớn nhỏ cùng bút mực tất cả đều được đã chuần bị sẵn, những thứ đó vốn để chờ hắn sau khi tiểu truyền lư kết thúc sẽ tự mình viết tên tuổi của các tiến sĩ, lúc này đây cái phiếu vàng óng đó thật chói mắt.

Nàng nhìn chắm chằm vào bóng dáng của hắn không rời mắt, nhìn hắn cúi nhấc bút, trám mực, đề tên, thực sự viết tên nàng ngay trên đầu một tờ.

Không khỏi giật mình lại càng không biết nên làm sao.

Nàng làm càn đến thế, hắn không biếm không phạt lại còn cho nàng làm Trạng Nguyên, mọi người đều biết lòng dạ thái tử thâm sâu khó dò.

Là thật không giả.

Mà ngoài điện cổ thụ cao vợi xanh biếc, tiếng chim ríu rít, xuân qua hạ đã đến.

 

Ngày hai mươi tháng năm năm Càn Đức thứ 24, dán bảng vàng của khoa thi nữ tiến sĩ. Giải Nguyên của Triều An Bắc Lộ, Hội Nguyên của khoa thi Lễ Bộ trong kinh Mạnh Đình Huy lại đứng đầu bảng một lần, trở thành nữ Trạng Nguyên tam nguyên cùng đệ đầu tiên của Đại Bình vương triều kể từ khi có khoa thi nữ tiến sĩ đến nay.

Sau đó lại có chiếu xuống, thưởng Mạnh Đình Huy nhập hàn lâm viện, nhậm chức tòng lục phẩm Tu Soạn, cho phép vào kinh diên Đông Cung thị giảng, tu sử tiền triều, được phép vào hai viện xem chư vị hàn lâm học sĩ khởi thảo cáo sắc, lại ban thưởng thêm ngân ngư túi.

Chiếu này vừa xuống, kinh thành đang sôi trào như thể lửa cháy lại đổ thêm dầu lạp tức liền nổ cái bùm.

Những khoa tiến sĩ bao năm trước đây, đã từng có lễ ngộ thù vinh như thế này?

Mà chuyện xảy ra trong Hòa Bảo Điện hôm đó cũng tự nhiên mà bị người ta truyền ra ngoài.

Chuyện đồn nhảm bỗng chốc như cỏ dại dây leo bay đầy trời.

Thái Tử điện hạ xưa nay chưa bao giờ háo sắc, lần này lại bị Mạnh Đình Huy của Triều An Bắc Lộ hút hồn, lại một mình gặp mặt ở Hòa Bảo Điện hôm tiểu truyền lư ấy; mầ Mạnh Đình Huy cũng không phải là đèn cạn dầu, tất nhiên là biết thuận thế mà leo lên, thái độ ‘mị thượng’ cũng không phải là kẻ thường có thể nghĩ đến.

Nịnh hạnh sủng thần, nịnh hạnh sủng thần.

Hàn lâm viện, Thái Học là hai nơi thanh quý nhất trong triều cho dù thế nào cũng khinh thường kẻ như thế, trong thời gian ngắn bỗng nổi lên tiếng bàn tán mạnh mẽ về thanh bạch, đều nói rằng Mạnh Đình Huy đúng là hạng người tà nịnh,

Nhưng chuyện đồn nhảm vẫn chỉ là chuyện đồn nhảm mà thôi, tuy nghị luận bàn tán có sôi nổi đến mấy, những cũng chẳng ai thật sự dâng tấu lên Hoàng Thượng, xin Hoàng Thượng thu hồi chiếu thư đã ban.

Nhưng đám lão thần ở Hàn Lâm Viện có chịu để Mạnh Đình Huy nhập Hàn Lâm Viện? Đương nhiên là trong lòng vẫn còn đang ủ mưu, xem xem làm thế nào để đối phó với đứa con gái dựa vào thủ đoạn để vào Hàn Lâm Viện này.

 

Ngô Hoàng Vạn Tuế_ Chương 14.2


10513502_784461758253582_2006187069253192668_n

Bắt đầu từ giờ Mẹo, đã có cung nhân đưa mười vị nữ cống sinh đứng đầu bảng đến đứng đợi bên ngoài Hòa Bảo Điện, đợi thái tử truyền dụ triệu kiến thì từng người một vào điện yết kiến.

Mặt trời chầm chậm dâng lên từ phía đông, lại chậm chậm lơ lửng giữa trời, những viên gạch màu xám ở dưới chân dường như cũng đã bị hun nóng.

Mạnh Đình Huy vẫn đứng yên không nhúc nhích. Đã qua giờ Tỵ mà vẫn chưa ai gọi đến nàng. Ánh mặt trời buổi trưa vừa độc vừa nóng, khiến cho nàng nóng rực hai má đỏ hồng.

Đợi đến sau khi người thứ chín được gọi vào nhập điện yết kiến, mới có một hoàng y xá đi từ trên thềm bước đến nói với nàng:“Mạnh cô nương, tới lượt cô rồi.”

Nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, đi lên phía trước, theo sau người hoàng y xá nọ vào điện.

Cánh cửa điện đằng sau lưng từ từ đóng lại, giọng nói lành lạnh vang lên.

Ánh nắng chói chang bị ngăn bên ngoài bởi lớp tường điện dày, bên trong mát mẻ, trong không khí dường như thấm đẫm hơi nước, trong chốc lát đã khiến đôi môi khô nẻ của nàng mềm lại.

“Ngồi đi.”

Không đợi nàng nhìn rõ người trong điện, không đợi nàng hành lễ quân thần, giọng nói của hắn liền truyền đến tai nàng, vẫn là giọng nói lành lạnh ấy, nhưng lại mang theo chút khàn khàn, trực tiếp đi thẳng vào trong lòng nàng.

Nàng nhắm mắt, thích ứng với ánh sáng trong điện, thoáng nhìn qua chiếc ghế lót cẩm bên cạnh, nhưng lại không nhúc nhích, chỉ nhìn về hường người ngồi ở trước mặt, nàng nhẹ giọng nói :“Điện hạ.”

Chiếc áo bào mỏng manh làm tôn lên dáng người rắn chắc, những hoa văn kim tuyến phức tạp giao nhau trên vạt áo trước, con ngươi sáng rực, gương mặt lại mờ tối, đôi chân dài lại gác lên kim án, đôi mày nghiêng như mũi nhọn, dù cho thần sắc là nghiêm túc, cũng vẫn là dáng vẻ không chịu gò bó.

Trong nháy mắt cổ họng nàng khô không khốc, chưa bao giờ gặp được dáng vẻ này của hắn cũng chẳng thể ngờ rằng hắn sẽ có dáng vẻ này…… Đầu ngón tay hơi run rẩy, đảo mắt nhìn lại, trên điện lại không có ai nữa, trong ngực tim đập thình thịch.

Hắn nhìn nàng, gọi nàng:“Mạnh Đình Huy.”

Nàng đột ngột hoàn hồn, cúi đầu:“Điện hạ.”

“Thực sự muốn Trạng Nguyên vị đến thế sao?” Hắn mở miệng thẳng thừng nói, lời nói sắc bén như đao nhọn.

Đôi tai nàng run lên vì sợ, nghe rõ , lại dường như không nghe rõ, vẻ mặt mờ mịt.

Hắn không vội, lẳng lặng chờ nàng mở miệng.

Cả điện tĩnh lặng, bên ngoài điện thỉnh thoảng lại có tiếng chim đập cánh sàn sạt sà xuống mái hiên điện, khiến cho lòng nàng càng thêm rối rắm.

Sắc mặt nàng bình tĩnh, gằn từng chữ:“Thần không chỉ muốn Trạng Nguyên vị.”

Hắn nghe thấy những lời này bất giác ngạc nhiên, chỉ nói:“Còn muốn cái gì nữa”?

Nàng nhẹ nhàng nhếch môi,“Điện hạ có ngôn, người đỗ đầu cùng người đỗ thứ khoa thi nữ tiến sĩ lần này được phép vào Hàn Lâm Viện, ban thưởng chức chính thất phẩm Biên tu. Nhưng triều ta lại có quy định, các khoa tiến sĩ khác người đứng đầu và người xếp thứ đều được thụ phong chính lục phẩm hàn lâm viện Tu soạn, cớ sao nữ tiến sĩ lại phải thấp hơn một phẩm?”

Hắn đùa nghịch cái chặn giấy bằng ngọc trên án, nói một cách không nhanh không chậm:“Ngươi còn chưa lên làm Trang Nguyên, không có tư cách bàn đến chuyện này.”

Nàng cúi đầu,“Nếu như mọi việc trên đời ắt cứ phải đúng vị trí của nó mới có thế bàn đến nói, vậy thì Thanh Nghị chi Danh của Hàn lâm viện từ đâu mà đến.”

Mồm miệng thật lợi hại.

Hắn đặt cái chặn giấy xuống, đứng dậy nghiêng người lách qua án đi xuống mấy bậc thang, đi đến nàng trước mặt, hỏi:“Ngươi lại nói thử xem, nếu như cho ngươi làm trạng nguyên này, ngươi sẽ như thế nào?”

Nàng vẫn cúi đầu như cũ,“Điện hạ mới vừa nói , thần còn chưa làm Trạng Nguyên không có tư cách nói đến chuyện đó.”

Còn chưa dứt lời cằm nàng đã bị nắm lấy nhấc lên.

Nàng hơi kinh ngạc, ngước mắt lên liền chạm thẳng đến ánh mắt của hắn, một đôi mắt sâu thẳm như khe suối, rốt cuộc cũng cảm thấy phát lạnh.

Cánh tay của hắn gập lại, cúi đầu đánh giá nàng, kí ức từ sâu thẳm liên tục đổ ngược lại, lại vẫn không thể nhìn ra được nàng là đứa trẻ năm đó, những ngón tay nắm lấy cằm nàng vẫn chưa hề buông lỏng, hồi lâu mới chậm rãi mở miệng nói:“Nếu ngươi muốn làm trạng nguyên đến thế thì ta sẽ để ngươi làm. Chẳng những để ngươi trở thành Trạng Nguyên còn ban thưởng cho ngươi chức tòng lục phẩm Tu Soạn, cho phép vào Đông Cung Kinh Diên thị giảng, cũng cho phép ngươi biên soạn sử sách của tiền triều, còn có thể vào hai viện xem chư vị học sĩ khởi thảo cáo sắc, rồi lại ban thưởng bội túi ngân ngư. Như thế nào?”

Từng chữ từng chữ một rơi vào tai nàng, khiến nàng rung động đến tận tâm can.

Cằm đau đau, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp thâm ý trong mắt hắn đang phủ chụp xuống nàng, nhưng nàng cũng không hiểu.

Sủng ái đặc biệt như thế……

Rốt cuộc ý hắn là như thế nào?

Nàng trầm ngâm một hồi lâu mới đáp lại:“…… Quân thần có khác, cử chỉ càn rỡ này của Điện Hạ thật không hợp quy củ.”

Hắn thả tay buông cằm nàng ra,“Ngay cả tiến sĩ ngươi còn chưa có tên, lấy tư cách gì mà cho mình là thần tử? Mở miệng ra lại toàn những lời lẽ ngông cuồng, ngươi có từng đem ta để vào mắt?”

Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt của hắn, đôi mắt sâu thẳm với màu sắc kì lạ cuộn trào những cơn sóng dữ dội, nhấn chìm con tim nàng ướt sũng.

Hắn nhướng mày, đối mặt với ánh mắt của nàng. Những lời này như đang châm chọc nàng vậy- nàng nghĩ thế. Sau đó tự nhiên nàng nghĩ đến chuyện khoa thi châu, lại cảm thấy trong lòng hắn nhất định là coi thường nàng.

Không biết sao, nghĩ như thế lại khiến nàng cảm thấy không thể chịu yếu thế, máu nóng dồn lên đầu, thế nhưng lại nghiêng người hơi áp sát về phía hắn, nhìn hắn nói:“Điện hạ cũng chưa đăng cơ kế thừa đại thống, sao có thể tự cho mình là Quân Thượng? Quân phi quân, thần cũng phi thần, ta cuồng vọng một chút thì có làm sao?”

Hắn nghe rõ, mở miệng định nói.

Lại không hề đề phòng, nàng nghiêng người hôn lên má trái của hắn.

Ngô hoàng vạn tuế_ Chương 14.1


10513502_784461758253582_2006187069253192668_n

Chương mười bốn Truyền Lư [ trung ]

Hôm tiểu truyền lư đó, từ sáng sớm đã có những quan viên của Quang Lộc Hồng Lô nhị tự bận rộn trong Hòa Bảo điện, sắp án xếp ghế, chuận bị kim bảng phiếu tuyên, cho tới khi trời sáng hẳn mọi chuyện mới được chuẩn bị ổn thỏa.

Ngược lại ngoài cửa điện của Đông Cung lại tương đối vắng lặn, chỉ có một vài điện thị đang đứng ngoài hành lang, im lặng không nói gì, nhìn thấy ánh nến sáng rực trong điện, nhưng không ai dám quấy rầy.

Xa xa có người đi đến, một điện thị theo thói quen liền đi lên phía trước chắn cửa, đợi cho đến khi người nọ lại gần, sau khi hắn nhìn rõ thì cười nói:“Hóa ra là Thẩm đại nhân.”

Trong tay Thẩm Tri Lễ đang cầm một quyển sổ mỏng, cũng khẽ mỉm cười nhìn người đó:“Mấy ngày trước Thái tử có lệnh cho Chức Phương Tư điều tra một người, ta cố ý đem đến cho kịp trước khi buổi tiểu Truyền Lư bắt đầu .” Dứt lời, nhìn vào trong điện thăm dò xong lại hỏi:“Thái tử lại cả đêm không ngủ?”

Điện thị gật đầu, nét mặt cực kỳ bất đắc dĩ:“Tính tình của Thái tử, Thẩm đại nhân cũng biết mà.” Nói xong, liền nghiêng người đi lên phía trước gõ cửa bẩm:“Điện hạ, là Thẩm đại nhân của Chức Phương Tư ạ.”

Đợi một lúc lâu mới thấy có tiếng cho vào từ bên trong truyền ra.

Thẩm Tri Lễ đẩy cửa bước vào trong điện, vừa đi vừa nói:“Điện hạ.”

Anh Quả từ trong đi ra, trên người khoác hờ một cái áo, thấy nàng, mặt mày lạnh lẽo:“Người của Chức Phương Tư sao lại để ngươi đến đây.”

“Thần cũng là người của Chức Phương Tư, tại sao không thể đến?” Nàng cười hì hì, bước đến trình thứ trong tay lên,“Điện hạ sai người tra thân thế của Mạnh Đình Huy, đêm qua Chức Phương Tư đã sao chép nhập quyển, thần cũng thức cả đêm, vội đem đến cho Điện hạ trước khi trời sáng.”

Sắc mặt của hắn hờ hững, đưa tay nhận lấy,“ Ở đây hết việc của ngươi rồi .”

Thẩm Tri Lễ lại không đi đứng đợi ở một bên, nhìn hắn lật giở quyển sổ mỏng kia, lật sang một trang, vẻ mặt trở nên có chút gian xảo.

Quả nhiên, sau khi hắn lật được vào trang cả người liền cứng đờ, sau một lúc lâu mới gấp quyển sổ lại, nói với nàng ta:“Sao vẫn chưa đi? Hay bất kể chuyện gì có liên quan đến Mạnh Đình Huy ngươi đều muốn nhúng tay?” Giọng điệu lạnh băng không tốt.

Nàng ta bĩu môi một cái,“Cho dù thần không có công lao thì cũng có chút khổ lao chứ, Điện hạ đối đãi như thế với thần sao?” đáy mắt nàng đậm ý cười,“Nhìn dáng vẻ của Mạnh Đình Huy như vậy, chẳng thể ngờ được thân thế của nàng ấy lại đáng thương thế. Từ nhỏ không cha không mẹ, lúc còn bé lại bị người ta đưa vào một cái am ni cô ở phía Bắc của Triều An Bắc Lộ Xung Châu, chưa nhập hộ khẩu mà đã phải quy y, năm tám tuổi lại gặp đúng lúc Hoàng Thượng hạ chỉ phế bỏ những chùa miếu thừa thãi ở Triều An Bắc Lộ, để các tăng ni nhỏ tuổi nhập lại hộ tịch lần nữa, lúc đó Thông Phán của Triều An Bắc Lộ Trương Việt làm việc tắc trách khiến vô số tăng ni nhỏ tuổi không nhà để về, đêm đông lạnh giá không biết đã khiến bao người chết rét, mà Mạnh Đình Huy lại đúng là một trong số họ.”

Vẻ mặt hắn khó chịu, nheo mắt nhìn chằm chằm nàng, dường như biết nàng định nói gì.

Thẩm Tri Lễ lại hạ mắt nhìn quyển sổ mỏng trong tay hắn nói : “Nhưng sau đó nàng ấy lại được quý nhân cứu, biên tịch nhập hộ, sau đó được đưa đến trong phủ nữ học vừa mới được thành lập chưa lâu ở Xung Châu. Nàng một chút,“Mà vị quý nhân năm đó là ai, Chức Phương Tư lại không thể tra ra, điều này đối với chi nhánh Chức Phương Tư tại Triều An Bắc Lộ của Vương triều Đại Bình ta mà nói, thật sự là quá mất mặt.”

Hắn trừng mắt,“Lui điện.”

Nàng mím môi cười khẽ, bước lùi về phía cửa điện, trong miệng nói:“Nếu như thần nhớ không lầm, án tăng ni ở Triều An Bắc Lộ mười năm trước là do điện hạ phụ trách . Lúc ấy Điện hạ chỉ mới mười bốn tuổi mà thôi, nhưng lại khiến đám thần tử kiêu ngạo ở Triều An Bắc Lộ ai ai đều cảm thấy bất an, việc này năm đó chấn động thiên hạ, trong triều có ai quên được?”

Hắn siết lấy quyển sổ mỏng trong tay, lại lặp lại lần nữa:“Lui điện.”

Thấy bản thân quả đã đoán đúng, nàng ta liền im lặng không nói nữa, trên mặt nở một nụ cười nhẹ, lui ra ngoài , tự tay đóng cửa điện lại.

Vòng đồng trên cửa đập lên đập xuống hai cái, nghe loảng xoảng.

Hắn nhíu mày, tay phải siết càng lúc càng chặt.

Tại sao lại ……

Mạnh Đình Huy lại là đứa trẻ đó?

Năm đó hắn đến Triều An, sau đó lén cải trang đi về phía Tây, dọc đường đi chứng kiến vô số cảnh những tăng ni nhỏ tuổi không nhà để về, trôi dạt khắp nơi, hiển nhiên là cứu được người nào thì đương nhiên phải cứu.

Nếu không đọc bản tấu trình của Chức Phương Tư, cho dù thế nào hắn cũng không thể ngờ được, Mạnh Đình Huy lại là một trong số những đứa trẻ mà hắn cứu đó.

…… Nhược Ngô thân khả tế dân, Ngô bất sở tích dã.

Đường nét căng cứng trên gương mặt hắn dần dần giãn ra, nếu nói như thế, thì những lời này là do hắn nói cho nàng. Mà trên con đường đó, cũng chỉ có đêm mưa hôm đó, tại cái miếu đổ nọ, hắn nói với nàng những lời này.

Không ngờ đã qua nhiều năm như vậy nàng vẫn nhớ kĩ.

Hắn lại nghĩ tới ánh mắt nàng nhìn hắn ngày thi đình hôm đó.

Chắc chắn là nàng nhớ rõ hắn, có lẽ bắt đầu từ ngày gặp lại tại thành Xung Châu hôm đó nàng đã hy vọng hắn có thể nhận ra nàng.

Trong nháy mắt, hắn lại hơi nhớ đến cái cách mà nàng làm để giành được địa vị.

Nhưng đôi mày của hắn lại nhíu lại.

Nếu như những gì nàng mong mỏi lại là hắn, thì quả thật hắn không ngờ đến cũng trở tay không kịp.

Ngô Hoàng Vạn Tuế_ Chương 13


734247_513331912033236_1730123708_n

Chương mười ba truyền lư [ thượng ]

Cửa đỏ của đại điện đóng chặt, màu sắc của những chiếc đèn cung đình trong điện mờ tối, cả điện yên tĩnh đến lạ thường.

Mặt trời mọc rồi lặn, trên nền gạch của điện loang lổ những bóng xám, hoa văn tỉ mỉ nhìn không thấy viền như thể những thứ tình cảm bị đè nén trong ngày xuân.

Hắn ngồi, không hề nhúc nhích nhìn đám nữ tử ăn mặc mộc mạc.

Tất cả đều trẻ như thế, đều ngập tràn tinh thần phấn chấn như thế, nhưng, bọn họ có biết rằng, triều đình chân chính là như thế nào?

Không ít nữ tử đã đặt bút trong tay xuống, lấy điểm tâm từ trong túi lúc được phát ban sáng khi đứng đợi ngoài thềm đỏ ra, bắt đầu lặng lẽ ăn.

Chỉ duy nhất có mình nàng vẫn cúi đầu, nâng cao cổ tay múa bút, điểm mực trên giấy trắng, lưng thẳng tắp, dường như không biết mệt chút nào.

Màu mực đen đậm trong đáy mắt, hạ bút như bay, đường kẻ đỏ ngăn cách giữa những hàng chữ ngay ngắn, bên tay trái những tờ giấy thi màu vàng đã xếp thành một xấp mỏng .

Giữa những dung nhan mộc mạc lông mày mảnh này, ánh mắt lại chuyển đến chỗ nàng, nhìn hàng mi của nàng không chịu được mà chốc chốc chớp liên tục, nhìn những lọn tóc vương trên trán che khuất chân mày, nhìn biểu cảm cực kỳ chăm chú tập trung của nàng, nhìn nàng tận tâm tận lực viết bài văn này.

Những nữ tử bên cạnh đã ăn điểm tâm xong, lại tiếp tục viết luận.

Cũng chỉ có duy nhất một bọc điểm tâm bên người nàng là vẫn còn nguyên như ban đầu, chưa hề động vào một tí nào.

Hắn nhận ra được sự khác biệt của nàng, nghiêng người, dứt khoát chống cằm, trầm ngâm nhìn nàng chằm chằm đánh giá.

Trong đầu lại nhớ đến khi ở trên con đường ngoài thành Xung Châu hôm đó, một ngôi miếu đổ nát, một cô gái áo trắng, đôi mắt kiên định mà bướng bỉnh nhìn hắn, miếu đổ nát một tòa, tố y một người, hai mắt bướng bỉnh mà kiên định nhìn hắn, vậy mà lại hỏi hắn họ gì tên gì.

Từ nhỏ đến giờ, chưa có ai từng hỏi hắn điều này.

Người trong thiên hạ đều biết rõ tên của hắn, nhưng lại không có một ai dám gọi nhưng lại không có một người dám kêu, lại càng ít người biết đến ẩn ý sâu sa của cái tên đó.

Quả giả, độc dã.

Những đế vương từ xưa đã là người cô độc, dù có là cặp cha mẹ xứng đôi như kiếm và vỏ kiếm đó của hắn, cũng phải một mình đi qua biết bao năm tháng, đổ bao nhiêu mắt và nước mắt, hy sinh bao nhiêu người bao nhiêu việc, mới đổi được mấy chục năm ngắn ngủi ở bên nhau của kiếp này.

Lấy tên là Quả, đều không phải là vì muốn hắn cả đời này cô độc, mà là giang sơn thiên hạ nhuộm đẫm tâm huyết này của hai người, chỉ có mình hắn mới có thể kế thừa.

Hắn là con trai duy nhất của hai người đời này kiếp này, nỗi khổ cô độc của đế vương ấy, tương lai ngoại trừ hắn, còn ai có tư cách để tiếp nhận?

Người bên ngoài chỉ nhìn thấy sự phong quang vô hạn của hắn, lại đâu biết trách nhiệm trên vai của hắn nặng nề ra sao, Người làm vua khó, Người làm vua khó không nói được.

Dù có nói được nhưng cũng không ai nói.

……

“Điện hạ?”

Quan viên của Quang Lộc Tự ở bên cạnh thấy hắn thất thần nhìn chằm chằm một cô gái không khỏi ghé bên tai hắn gọi khẽ một tiếng.

Hắn nhanh chóng tỉnh lại, biết bản thân thất lễ, không khỏi nhíu mày, lại đưa mắt nhìn nàng một chút vô tình lại chạm đến ánh mắt của nàng ngước nhìn đến.

Vẫn là ánh mắt trong trẻ như ngày hôm ấy.

Hắn bình tĩnh dời ánh nhìn đi, nhìn đến một góc điện khác, ánh mắt nhìn những người ngồi phía cuối điện rồi mới thu lại ánh nhìn.

Cô gái ấy nhìn qua cũng trẻ như vậy, bề ngoài nhiều lắm cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi mà thôi, gương mặt thanh tú đơn thuần, nhưng lại có gan làm luận trái lệ khi thi châu, thật sự khác biệt quá lớn so với những cô gái mà hắn đã gặp.

Nhưng rốt cuộc nàng ta trái lệ là vì cái gì?

Hắn hơi khép mắt, lại nghĩ đến những lời Cổ Khâm nói ở trường thi mấy hôm trước.

Đúng là không nghĩ đến trong vài ngày ngắn ngủi mà nàng có thể kết bạn được với Thẩm Tri Lễ, mà Thẩm Tri Lễ thế mà lại vì nàng mà đến phủ của Cổ Khâm để đưa bái thiếp.

Có thể thấy được quả thật nàng rất khác người bình thường.

Sáp nến đỏ thẫm rơi xuống, ánh sáng vào đập mắt màu sắc như lửa, như máu.

Khi mở mắt lần nữa, lại phát hiện ra nàng vẫn đang nhìn hắn.

Hai mắt hắn trở nên đen thẫm, không ngờ đến nàng lại to gan đến thế.

Nàng tiếp xúc với ánh mắt có chút lạnh lùng của hắn, liền vội vàng tránh đi.

Tuy rằng vậy, hắn vẫn có thể thấy rõ ánh mong đợi lóe lên trong đôi mắt của nàng đó.

Nàng ta đang mong ngóng điều gì?

Công danh hay là quan lộc?

Trên mặt bàn sáng bóng là một xấp giấy thi vàng đã được xếp chỉnh tề, bút nghiên của nàng cũng đã thu gọn, bao điểm tâm bên cạnh cũng chưa động đến.

Cũng có quan viên của Lễ Bộ nhìn thấy, đi qua hỏi nhỏ, thấy nàng đã làm xong hết, không khỏi giật mình, nhưng theo lệ không thể ra khỏi nơi thi trước được liền để nàng cứ ngồi thế, đợi khi mặt trời lặn sẽ ra ngoài cùng những người khác.

Hắn thấy rõ, sắc mặt lại thay đổi. Chỉ thấy nàng cúi đầu thật thấp, nhìn mặt bàn của mình, biểu cảm chăm chú, một lúc lâu cũng không động đậy không biết đang nghĩ gì.

Cô gái này……

Cũng thật thú vị.

·

Đêm đã khuya, bên ngoài Đông cung đèn đuốc vẫn sáng rực.

Một vài vị học sĩ của viện Hàn Lâm cùng vài vị quan chủ sự của Lễ Bộ đang bận rộn trước bàn dàu, sắp xếp lại theo tên họ trên giấy thi, một kinh diên thị giảng của Hàn Lâm Viện nâng một bài luận đến trước mặt hắn, cao giọng đọc bài luận.

Hắn ngồi sau bàn, vừa lật tấu chương của Nhị tỉnh đưa đến, vừa nghe những người đó đọc luận, một lúc lâu sau mới thu lại đám tấu chương, ngước mắt nói:“Mang đến đây, để ta tự đọc.”

Lập tức có người đem một chồng cuốn luận thật dày đặt trên án.

Hắn đưa tay lật lật mấy trang, ngẩng đầu:“Họ Mạnh có ở trong này không?”

“Xin điện hạ chờ một chút.” Người nọ trở lại, lại mang một tập đến, cung kính đặt xuống, rút một tập ở giữa ra cho hắn:“Đây chính là bài luận của Mạnh Đình Huy.”

Hắn liếc người nọ một cái, mấp máy môi, vừa định nói hắn không muốn lấy bài của Mạnh Đình Huy, lại nhớ tới lần thi Đình này chỉ có một mình nàng họ Mạnh, không khỏi lạnh mắt, sắc mặt nghiêm nghị nhận lấy tập giấy mà người nọ đưa lên, đặt đến ầm một cái lên bàn, liếc mắt nhìn.

“Vì quân nan,vi thần canh biện bất dịch.

Thần thường văn nhân ngôn, nhược ngô thân khả tế dân, ngô bất sở tích dã.

Thử sở dĩ ngô triều đắc dĩ khai biên nhi hưởng thiên hạ, tứ hải quy nhất dã.

……”

(Người làm quân khó, kẻ làm thần lại càng không dễ

Thần đã từng nghe người ta nói, nếu thân ta có thể tế dân, vậy ta cũng không tiếc gi

Vậy nên Triều ta có thể mở rộng biên giới mà hưởng thiên hạ, bốn biển quy làm một….)

Hắn không đọc tiếp nữa, ánh mắt dừng lại tại một câu ấy, dần dần trở nên nóng rực.

— Thần thường văn nhân ngôn, nhược ngô thân khả tế dân, ngô bất sở tích dã.

Nàng nghe ai nói câu này?

Hắn lấy lại bình tĩnh, mới có thể xem tiếp được.

Trên những tờ giấy thi vàng nối tiếp nhau, những chữ kiêu ngạo kết nối với nhau thành một áng luận, khiến hắn không khỏi vỗ tay khen thầm.

Cho tới bây giờ người có tài học mà chính trực, hắn chưa bao giờ gặp được ai giống như nàng.

Lại nghĩ tới trong điện Hòa Bảo, ánh mắt của nàng khi ngồi ngẩng đầu nhìn hắn cùng với vẻ mặt chăm chú của nàng khi nhìn chiếc bàn.

Rốt cuộc trong lòng nàng đang nghĩ gì?

Rốt cuộc thì nàng đang mưu toan điều gì?

Hắn suy nghĩ một lát, cầm thẳng bút, điểm mực đỏ, khoanh câu nói đó trong bài của nàng sau đó xoay người gọi người đến, nói:“ Ba người của Đỉnh giáp (Đệ nhất giáp) và bảy người của đệ nhị giáp muộn nhất là ngày kia phải chọn, sau đó việc chọn ai làm đỗ đầu đỉnh giáp sau tiểu Truyền Lư ta sẽ tự chọn.”

Quan viên Lễ Bộ nghe vậy cực kỳ ngạc nhiên, do dự nói tiếp:“Nếu người đứng đầu của Đỉnh Giáp không định ra ngay vậy khi tiểu Truyền Lư điện hạ muốn triệu kiện mười cống sĩ này theo thứ tự nào ạ?”

Hắn nhướng mày:“Bảy người của nhị giáp cứ xếp theo thứ tự, còn về ba người của Đỉnh Giáp” hơi ngừng một chút,“Các ngươi tùy ý, nhưng xếp truyền gặp Mạnh Đình Huy ở cuối là được.”

Ngô Hoàng Vạn Tuế_ Chương 12


Chương mười hai thi đình [ hạ ]

Bình minh ngày mười lăm tháng năm năm Kiền Đức thứ hai mươi tư, bầu trời đen kịt như thể vừa bị mực hắt, gió thổi luồn qua quần áo vẫn cứ lạnh run, trên con đường gạch ngoài hoàng cung đã sớm có nữ tử đến tham gia thi đình xếp thành hàng.

Các tiểu nội giám đứng một bên cầm những chiếc đèn cung đình nhỏ để cho quan viên Lễ Bộ khi so tên có thể thấy rõ hơn; có nữ quan của Hồng Lô Tự cầm bánh trong cung đặc chế chia cho đám nữ tử đang xếp hàng lại nhẹ nhàng dặn dò:“Mỗi người chỉ có một bao, đợi đến khi tối đêm rồi hẵng lấy ra, tự mình xem xét rồi làm.”

Đợi đến khi quan viên của Lễ Bộ đã kiểm tra xong hết, trời cũng đã hơi sáng, lúc này mới có người của Quang Lộc Tự đến dẫn chúng nữ tử đến đứng đợi dưới bậc thềm đỏ sau điện Bảo Hòa

Mạnh Đình Huy đứng giữa đám người, ngẩng đầu liền thấy những cái mái cong, những cột trụ cao cao đằng xa của cung điện, trong bóng đêm những mái ngói lưu ly của nóc điện tỏa sáng, dường như mọi thứ xung quanh mình như thể đang ở trong giấc mộng.

Một cô gái đứng bên cạnh bỗng cả người run lên, từ trong cổ họng bỗng vang lên tiếng động kì quái.

Quan viên của Lễ bộ đang đứng một bên vội đi đến xem xét, sau đó liền gọi cung nhân đang đứng cách đó không xa:“Nôn rồi, mau đỡ nàng ta đi!”

Mạnh Đình Huy hơi hơi nhíu mày, nhìn cô gái đó bị hai cung nhân đưa đi, ánh mắt lại chuyển về nơi nàng ta đứng mới nãy.

Màu sắc của viên gạch tối tăm ảm đạm, những đường nét điêu khắc màu nâu xanh phủ kín bề mặt .

Bao nhiêu ngày đêm khổ công học hành, bao nhiêu cuộc thi, bao nhiêu bài văn, mới có thể bước đến được nơi này.

Nhưng lại vì căng thẳng, thế nên khiến chính bản thân mình đánh mất cơ hội tốt để mở ra tiền đồ này.

Thật là đáng tiếc.

Nàng khẽ than thở từ đáy lòng, chà xát những đầu ngón tay lạnh lẽo của mình.

Lại đợi hơn một khắc nữa, có người truyền lời đi ra từ trong điện trước mặt, quan viên của Lễ bộ liền để đám nữ tử đang đợi theo thứ tự đã xếp sẵn mà đăng điện.

Bên trong đại điện ánh nến sáng rực, nền gạch trong điện sáng đến mức có thể soi gương, chỉ thấy ghế rồng đặt trên cùng thật cao, phía dưới là là những chiếc bàn dùng cho thi đình đã được sắp đặt kín điện.

Mạnh Đình Huy tìm được vị trí của bản thân, cũng ngồi xuống giống mọi người.

Hoa văn hình rồng trên cột vàng phía xa dưới ánh nến hiện lên vẻ dữ tợn, hình thái cửu trảo đằng vân dáng vẻ đáng sợ, nàng ngây người nhìn chằm chằm một lúc lâu, rồi mới thu lại ánh mắt, quay về nhìn mặt án trống trải trước mặt.

Trong điện ấm hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng những đầu ngón tay lại cảm thấy lành lạnh, trong lòng bàn tay cũng có chút mồ hôi lạnh.

Nàng hít sâu một hơi, đặt gọn bút mực của mình lên án, trong khi đang tự mình âm thầm chế giễu bản thân không có tiền đồ thì chợt nghe thấy tiếng nhạc của cung kỹ tấu lên bên ngoài đện truyền đến.

Quan lại của Lễ Bộ, Quang Lộc Tự, Hồng Lư Tự lần lượt vào điện đứng yên, chư vị nữ cử tử đang ngồi đợi cuộc thi cũng đứng lên.

Mạnh Đình Huy cũng đứng lên, trong lòng biết rằng Thái tử sắp thăng điện .

Cũng nhờ sự ban tặng của vị thái tử này, nhân chuyện ở khoa thi Châu khi nàng ở kinh thành mới có thể được hưởng cái “thanh danh” như mặt trời ban trưa này, mặc dù nàng không nhắc đến, nhưng trong thâm tâm nàng cũng chẳng vui vẻ gì; nàng vốn nghĩ rằng khoa thi tiến sĩ lần này sẽ chẳng có chút liên quan nào đến hắn nữa, nhưng nàng lại không đoán trước được, ngày thứ ba sau thi kết thúc khoa thi ở Lễ Bộ, liền có tin tức truyền đến, thái tử sẽ chủ trì thi đình lần này thay hoàng thượng.

Là phúc thì không phải là họa…… nếu là họa thì trốn không thoát.

Nàng hãng còn đang nghĩ, cúi đầu, thì lại nghe thấy mọi người hô to “ Điện hạ” liền cũng dập đầu hành lễ theo.

Gạch nền trong điện rất lạnh, đầu gối nàng cũng rất đau.

Có tiếng nói trầm thấp của nam tử truyền đến từ trên ghế rồng truyền lại,“Ngồi xuống đi, khi thi Đình không cần câu nệ, lát nữa làm bài cho thật tốt mới là phải.”

Giọng nói này như thể một cái dùi trống nho nhỏ, gõ đến ‘tùng’ một cái vào màng tai của nàng.

Trong đầu liền vang lền một tiếng ầm.

Nàng bất chấp tất cả ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước —

Đôi giày đen thêu hoa văn kim tuyến ở hai bên, trên áo bào đen là ngũ trảo kim long nộ khí bừng bừng, người đàn ông đặt hai tay trên đầu gối, đôi chân dài khuất nửa sau vạt áo, ngồi ngay ngắn trên long tọa giữa điện.

Mày kiếm anh tuấn, khuôn mặt hơi gầy, đồng tử của đôi mắt đúng thật là hai màu khác nau, mắt trái nâu đậm, mắt phải xanh đen.

Bạch ngọc long trâm sau đầu hắn lóe sáng không ngừng, tia sáng đó chọc vào mắt đến mỏi nhừ.

Dường như nàng vừa bị gội một thùng nước nóng, sau đó lại bị ném xuống đáy của đầm băng vạn trượng, cả người đau đớn, lại bị đông cứng, không nhúc nhích chút nào.

Người đó khuôn mặt đó……

Tại sao lại là hắn?

Tại sao lại là hắn!

Mắt phải của hắn……

Nàng cắn chặt môi, bàn tay đặt trên đầu gối không kìm được lại nắm chặt thành đấm.

Hắn không phải là kẻ độc nhãn, chẳng qua chỉ là không muốn để người khác biết hình dáng thật của hắn.

Thiên hạ đều biết màu mắt của hoàng thái tử là hai màu khác nhau, trái là màu mắt nâu của Bình Vương, phải là được thừa kế màu mắt đen của hoàng thượng, từ ngày Người ra đời liền được coi là người thừa kế duy nhất ngôi vua của hai người.

Nàng đã từng phỏng đoán thân phận của hắn không biết bao nhiêu lần, lại không thể nào ngờ được, hắn lại là thái tử của đất nước.

Nàng từng tưởng tượng vô số lần cảnh gặp lại hắn, nhưng tuyệt đối không bao giờ nghĩ đến việc sẽ gặp hắn ở khoa thi đình thế này.

Giờ này khắc này, nàng chỉ cảm thấy chân tay luống cuống đến cực điểm.

Chuyện mà mình đã tính toán sắp đặt đâu vào đấy hết lại ầm ầm sụp đổ khi nhìn thấy hắn.

Nàng khát khao có thể được gặp hắn đến thế.

Mà sau khi nàng biết hắn là ai, hắn ở đâu, thì lại bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng.

Vốn dĩ nàng nghĩ rằng nếu như có một ngày có thể vào triều làm quan, thì sẽ có thể bám lấy hắn, nhưng bây giờ, chỉ sợ cả đời này nàng không thể bám được vào hắn.

Ngày đó trên con đường ngoại thành Xung Châu, rõ ràng hắn đã hỏi tên của nàng, biết nàng là ai. Nếu nói như vậy, sự việc khâm điểm nàng thành Giải Nguyên là hắn cố ý biến nàng thành cái đích cho mọi người chỉ trích.

Nghĩ vậy, bàn tay của nàng đang đặt trên nền gạch không tự chủ được mà siết chặt lại.

Sợ, chỉ sợ, trong lòng hắn không hề có hảo cảm với nàng, coi nàng thành một cô gái không từ bất cứ thủ đoạn nào để giành địa vị mà thôi.

……

Ánh mắt hắn chậm rãi lướt qua mọi người ở dưới, thấy nàng, lại liếc qua nàng, quay về phía đám quan lại, gật đầu một cái.

Có một vị học sĩ của Hàm Lâm Viện đi ra từ một bên điện, lấy đề thi từ trên án xuống, đưa lại cho quan lại của Lễ Bộ.

Quan lại của Lễ bộ mở giấy niêm phong màu vàng, cao giọng đọc lên —

“Luận về <Vi quân khó, vi thần canh bất dịch>.”

……

Giọng nói nặng nề ấy như giáng cho nàng một đòn, khiến nàng tỉnh táo lại.

Trong đầu vẫn trống rỗng như cũ, quỳ xuống nhận giấy đề màu vàng chói mà quan lại lễ bộ phát.

Cả người cứng đờ trở về chỗ, vẫn cứ nghĩ về hắn.

Cũng không dám ngẩng đầu nhìn hắn lần nữa.

Những cô gái bên cạnh đã bắt đầu viết bài, tiếng bút lông loẹt xoẹt trên giấy chọc vào tai nàng, nàng mới giật mình cụp mắt, nhìn tờ đề thi bị mình siết chặt.

Bên tai lại vang lên giọng nói của quan viên Lễ bộ:“…… Không thể đổi đề, mặt trời lặn nộp bài thi.”

Thế rồi nàng mới hoàn toàn tỉnh táo lại.

Nàng kéo tay áo lên, cầm bút chấm mực, ngòi bút rơi trên trang giấy —

Vì quân nan,

Vi thần tiện canh bất dịch. (Người làm vua khó, kẻ làm thần lại càng không dễ).

 

Ngô Hoàng Vạn Tuế_ Chương 11


155474_500017346698026_1976419452_n

Chương mười một thi đình [ trung ]

Cổ Khâm nhìn nàng thu bút rửa mực, ánh mắt không khỏi nhìn lại những chữ đó, suy nghĩ một lát mới nói:“Nhạc Yên đã có ý trung nhân ?”

Ngữ khí có hơi ngần ngừ

Thẩm Tri Lễ rũ tay áo, nhẹ giọng nói:“Đúng vậy.”

Hắn ngạc nhiên, tiện đà lại hỏi:“Là công tử nhà ai?”

Nàng cũng không nói nữa, chỉ chú ý cúi đầu ngắm quyển họa trên bàn.

Cổ Khâm xoay người thong thả bước mấy bước, mày nhăn lại,“Mấy ngày trước Hoàng thượng và mấy vị lão thần Trung thư còn đang nói đến chuyện thái tử lập phi, con……”

Sắc mặt Thẩm Tri Lễ bỗng nhiên sầm xuống, xen lời hắn:“Nhờ Hoàng thượng và tướng gia để mắt đến Nhạc Yên, nhưng tướng gia có không nghĩ rằng chuyện này há thái tử lại để người khác sắp xếp? Thay vì nói chuyện đó với Nhạc Yên không bằng đển hỏi thái tử xem ngài ấy nghĩ thế nào.”

Hắn không ngờ đến nàng sẽ phản ứng như thế, sắc mặt hơi biến không vui:“Con từ nhỏ đã lớn lên cùng thái tử, mọi người nghĩ như vậy cũng không phải không có lý ……”

Nàng cười lạnh:“Tướng gia cũng tự mình nhìn con lớn lên, nếu nói như thế, giữa con và tướng gia thì nên nói như thế nào?”

“Càn quấy!” gương mặt Cổ Khâm hiện lên vẻ giận dữ,“những lời thế này sao có thể tùy tiện nói bậy được ?”

Ống tay áo dài của Thẩm Tri Lễ đột nhiên rơi xuống, quay người đi ra phía cửa, đôi mắt bất giác đã đỏ lên, nhịn xuống, rồi mới nghiêm giọng mở miệng nói:“Hôm nay tìm đến tướng gia, những điều cần nói đều đã nói hết rồi, ở lâu cũng không tiện, xin tướng gia hãy bảo trọng.”

Không nghe thấy lời hắn nói tiếp, nàng đã đẩy cửa ra ngoài.

Giữa những ngón tay còn vương lại hơi ấm của người ấy khi cầm bút, trong lòng bàn tay vấn vương hương thơm của hai thứ mực đỏ đen.

Mặt đất cỏ dại tràn lên vạt váy, không trung có sắc đào thắm, không người đáp lại.

Ngày mười tám tháng tư năm Kiền Đức thứ 24, kì thi Lễ bộ tiến sĩ nữ tử bắt đầu, bảy con phố từ phía bắc của thái học thành nam đến phía đông của trường thi Lễ bộ đều bị hạ lệnh giới nghiêm, ban ngày xe ngựa không được đi qua, ban đêm người đi đường không thể đi.

Ba ngày sau thí sinh xuất viện*, Cổ Khâm nắm quyền tiến cử kì thi lễ bộ cùng vài đại thần bắt đầu tiến hành khóa viện phán cuốn, mọi chuyện trong trung thư triều đình đều do hữu tướng Từ Đình xử lý.

Mùng năm tháng năm, khoa thi Lễ bộ tiến sĩ nữ tử yết bảng, Giải Nguyên Mạnh Đình Huy của Triều An Bắc Lộ lại đứng đầu bảng, phán là Hội Nguyên của khoa thi Lễ Bộ.

Tin này chưa đến nửa ngày đã truyền khắp kinh thành, đám cử tử nghe được liền ồn ào, không ai nghĩ rằng Mạnh Đình Huy gặp may lớn ở kì thi châu đó lại có thể đoạt đầu bảng của kì thi ở Lễ Bộ.

Trong lúc nhất thời quần chúng truyền miệng có ba bảy bản lẫn lộn, có người bảo nàng là nữ Văn Khúc hiện thế, có kẻ lại bảo nàng ta bị vận may rơi trúng đầu, nhưng cho dù nói gì đi chăng nữa, dường như mỗi người đều trông ngóng kì thi đình nửa tháng sau —

Mạnh Đình Huy đó có thể ngay cả vị trí đầu bảng của thi đình cũng lấy luôn hay không, trở thành vị nữ tiến sĩ đầu tiên của Đại Bình tam nguyên đệ câp?

Khi đã vào đêm, bên ngoài trường thi Lễ Bộ thật vắng lặng, trong nội viện ánh đèn ấm áp, xuyên qua lớp giấy cửa sổ, có thể nhìn thấy không ít các quan viên đang bận rộn trong phòng.

Cổ Khâm vừa gọi người vào phong quyển nhập sách, vừa hỏi quan viên của Hồng Lô Tự:“Hơn nửa tháng nay ta bị khóa trong trường thi cũng không biết đề mục của thi đình nhị tỉnh Trung Thư Môn Hạ sở nghị là gì? Đã trình cho Hoàng thượng duyệt chưa?”

Quan viên của Hồng Lô Tự lắc đầu,“Hôm qua vẫn chưa có, còn hôm nay thì không biết đã trình lên chưa, hôm nay không biết trình lên đi không có.”

Sắc mặt của Cổ Khâm hiện lên vẻ nghi ngờ:“Vẫn chưa ư? Giờ này năm ngoái là đã có đề rồi, đại học sĩ cũng đã niêm phong đề xếp bàn rồi, sao năm nay lại chậm thế?”

Những người xung quanh đều lắc đầu, tỏ ra không biết.

Bỗng nhiên ngoài cửa vang lên giọng nói của một nam tử trẻ tuổi —

“Đêm khuya đến quấy rầy, không biết Cổ tướng có cho ta vào hay không?”

Cổ Khâm quay đầu, thấy rõ người tới, vội bước lên vài bước, quay người định hành đại lễ, miệng thì nói:“Không biết điện hạ sẽ đến, thần không nghênh đón từ xa.”

Anh Quả tự tay nâng hắn dậy,“Ta cũng chỉ là cao hứng nhất thời. Mới nãy ra khỏi lục bộ, xe ngựa đi qua góc đường thấy đèn trong trường thi vẫn còn sáng, nghĩ rằng Cổ tướng đang phong cuốn, cho nên đến xem.”

Cổ Khâm vội tránh ra,“Điện hạ xin ngồi.”

Hắn cũng không ngồi, đi đến trước bàn liếc nhìn một lúc, quay đầu hỏi:“Ta muốn mượn sách luận của Mạnh Đình Huy đứng đầu lần này đọc, không biết có được chăng?”

Sắc mặt Cổ Khâm cứng lại, sau một lúc lâu thấp giọng nói:“Điện hạ thứ tội, việc này không hợp lệ.”

Anh Quả nghiêng đầu nhìn quan viên Hồng Lô Tự mấy lần \, lại nhìn về phía Cổ Khâm :“Cổ tướng còn không biết, lần này thi đình Hoàng Thượng đã có ý chỉ, để ta thay bệ hạ lên điện chủ trì.”

Đầu tiên Cổ Khâm ngẩn ra, sau đó sợ quá mà liên tục lắp bắp:“Việc này…… Việc này……” Một lúc lâu sau mới thốt được một câu:“…… Thần quả thật không biết việc này.”

Trong lòng mấy ý nghĩ lại như sóng biển ào ào xô tới.

Có thể để hoàng thượng đích thân hỏi thi đều gọi là “Thiên tử môn sinh”, nay Hoàng Thượng lại muốn để thái tử lên điện chủ trì, có thể thấy được tâm tư thoái vị nhượng ngôi của Hoàng thượng là thật.

Nếu như thế, chẳng phải là những nữ tiến sĩ khoa thi năm nay sẽ trở thành quan lại thân tín của thái tử sau này sao, càng có thể là gánh trọng trách khác thường.

Trong lòng hắn liên tục cười khổ, trên mặt lại không lộ sắc, gọi người đem sách luận đã được niêm phong chỉnh tề lại, lấy ra quyển của Mạnh Đình Huy, dùng hai tay đệ trình lên thái tử:“ Nếu như điện hạ đã chủ trì thi Đình thay Hoàng Thượng vậy thì có xem cũng không ngại.”

Anh Quả nhận lấy, xoay người che khuất ánh sáng, mở niêm phong, đầu tiên xem thật kĩ, sau đó lại lướt lại một lần, trong mắt ánh lên vẻ tối tăm thâm trầm, quay đầu nói với Cổ Khâm:“Lấy quyển luận của năm người đứng đầu bẳng đến chúng ta cùng duyệt.”

Cổ Khâm gật đầu, mấy vị quan đứng bên cạnh vội chạy đi lấy rồi trình lên.

Hắn đọc xong hết tất cả, sắc mặt có hơi lạnh lùnggiương mắt nhìn về phía Cổ Khâm ,“Bài văn này của Mạnh Đình Huy tuy rằng làm rất tốt, nhưng ta lại không nhìn ra bài văn này của nàng ta hơn các bài khác bao nhiêu, vậy vì cớ gì mà Cổ tướng phán nàng ta là Hội Nguyên?”

Cổ Khâm  muốn nói, lại nghe hắn nói tiếp một câu:“Hay vì là trước khi thi nàng ta đem bái thiếp đến tướng phủ?”

Ngữ khí của câu nói lạnh lẽo, rõ ràng mang theo ý chỉ trích.

Cổ Khâm hơi cúi đầu,“Thần quả thật có nhận được bái thiếp của nàng ta, nhưng mà không phải nàng ta đưa đến quý phủ của thần mà là do Thẩm Tri Lễ đưa đến.”

Anh Quả nghe xong bỗng quay lại, lông mày nhếch lên “ Những lời này là thật chứ?”

Cổ Khâm gật đầu,“Thần không dám lừa gạt điện hạ. Mặc dù sách luận của Mạnh Đình Huy cũng ngang với mấy người còn lại, nhưng trong đạo xử thế lại tinh tế hơn nhiều. Năm đó chỉ dụ của Hoàng Thượng hạ xuống cho Lễ Bộ khi phong quyển không dán tên, ý tứ muốn khoan dung thủ sĩ, không chỉ là khoan dung mà còn muốn là không nên chỉ vì văn chương mà phán luận công danh. Theo ý kiến của thần, có thể khiến Thẩm Tri Lễ mang bái thiếp đến nhà thần, tương lai trong triều ắt không phải là kẻ tầm thường.”

Hai ngón tay cầm quyển của Anh Quả siết thật chặt, rồi lại cúi đầu nhìn cái tên trên quyển, không khỏi cau mày.

Qua một hồi lâu, hắn mới thả đề giấy lên bàn lại, cũng không nói gì nữa.

Cổ Khâm suy nghĩ, lại nói:“Về phần tài học cao thấp, văn chương hay dở, điện hạ xin cho sau khi thi đình xong rồi cần thận xét lại sau.”

Hắn chậm rãi gật đầu, chắp tay muốn đi.

Cổ Khâm ở phía sau lại lên tiếng:“Điện hạ,” Thấy hắn dừng lại, mới vội vã nói:“Thần vừa nghe người ta nói, đề thi Đình lần này trung thư vẫn chưa trình lên cho Hoàng thượng duyệt.”

Anh Quả nghiêng đầu, thấp giọng nói:“Hoàng thượng có chỉ dụ, đề thi đình lần này ta sẽ ra đề.”

Cổ Khâm lại ngạc nhiên, sau một lúc lâu mới hoàn hồn,“Xin hỏi điện hạ, có thể để cho thần xem đề thi đã định không?”

Hắn lại lắc đầu, vẻ mặt dường như không muốn nhiều lời về chuyện này,“Đợi đến ngày thi Đình, tự nhiên Cổ Tướng sẽ biết thôi.”